Cô hồ ly tôi yêu
Chương 5: Chương 5
Chương 5:
- Chị có định đi học không vậy?_Kai hỏi.
- Có, Hiroshi nó bắt chị phải đi học
nè!_Kimiko vừa nhồm nhoàm 1 đám thức ăn vừa nói.
- Eo, có thật chị là tiểu thư không vậy, ăn
với chả uống._Kai chọc Kimiko.
- Trời đánh còn tránh miếng ăn, chị đang ăn đó
nha cấm làm phiền._Kimiko tức giận nói.
" Sakura hirahira maiorite ochite Yuheru omo ino take wo dakishimeta Kimi to haru.............."
(Sakura)
Tiếng chuông điện thoại của
Kimiko vang lên.
- Alo._Kimoko nghe điện thoại với một chất
giọng không mấy thiện cảm.
- Hai,
em chuyển tiền vào tài khoản chị rồi đó, mà sao chị chưa lấy địa chỉ nhà đã bỏ
đi rồi vậy._Hiroshi tuôn một tràng.
- Em không nhắc sao chị nhớ được._Kimiko phụng
phịu.
(Bà này được liệt kê vào
hàng trí nhớ tệ nhất của những người sở hữu trí nhớ tệ đó híhí)
- Thôi, em gửi địa chỉ nhà vào điện thoại chị
rồi đó, lát chị coi nha, à mà chị đang đâu vậy.
- Nhà thằng Kai._Kimiko nói.
- Ờ nhà nó thì em yên tâm rồi, thôi nha em cúp
máy đây._Hiroshi yên tâm nói.
- Ây, ây chị bỏ nhà đi mẹ có nói gì
không?_Kimiko hỏi.
- Không, mẹ chả nói gì, cũng chả quan
tâm._Hiroshi nói, giọng nói thể hiện rõ sự chán ghét.
- Vậy à, vậy thôi nha bye em._Kimiko thất vọng
nói.
- Ukm bye chị._Hiroshi cúp máy.
- Cám ơn sự chiêu đãi của em nha, giờ chị về
đây._Kimiko chán nản nói.
- Không có gì, hay để em đưa chị về cho, chị
đi một mình không tốt đâu._Kai lo lắng nói.
- Phiền em lắm, thôi chị về đây._Kimiko từ
chối.
- Cô chủ à, cô đừng như vậy nữa tôi buồn lắm
đó._Yuki buồn so nói.
- Chị Yuki,............_ Kikmiko đi tới chỗ Yuki_ Chị
đừng buồn, em không sao đâu, rồi cô cười tươi quay sang nói với Kai "Kai nộp đơn nhập học cho chị"
- Ok, vậy chị Yuki có đi học luôn không?_ Kai
hỏi.
- Thôi, chắc chị không đi đâu, chị.....
- Chị phải đi, nộp học cho chị ấy luông đi
Kai._ Kimiko cắt ngang lời Yuki.
- Nhưng.............._
Yuki ngập ngừng.
- Đây là mệnh lệnh._ Kimiko ra lệnh.
- Nhưng.........._Yuki vẫn còn ngập ngừng.
- Chị không đi em giận chị à!_ Kimiko nháy mắt
tinh ngịch.
- Vậy cũng được._ Yuki hết cách đành chịu thua
cô nàng.
- Vậy ha, mai em sẽ đến đón hai chị ok._Kai
nháy mắt nói.
- Ok em trai._Kimiko hùa theo.
Một ngày mới nữa lại đến, đây
là ngày đầu tiên cô bắt đầu đi học tại nơi đây nên tâm trạng vô cùng háo hức,
cứ như là ngày vào học lớp 1 vậy.
- Chị, em đồng phục tới nè, nhanh lên còn đi học._Kai
nhanh nhảu nói.
- Rồi, chờ tí 5 phút thôi nhóc dư thời gian
mà._ Kimiko ngái ngủ đáp.
- Nhanh nhanh nha, chị phải gặp hiệu trưởng
nữa đó!_Kai khẩn trương nói.
Trước cổng trường, một chiếc
xe BMW đen bóng đậu lại, nhìn qua cũng biết chủ nhân nó không tầm thường.
" Cạch"
cửa xe mở ra, người bước ra khỏi xe không ai khác chính là.... Kai nhà ta.
- Anh Aki kìa tụi mày, lâu lắm anh không đi
học rồi đó, ôi nhớ ghê._NS1.
- Đúng đó ủa mà con nhỏ đi với anh là ai thế._
NS2.
- Anh ấy có người yêu rồi sao..... huhuhu._ NS3.
-................. vân vân và vân vân những lời kêu khóc
ai oán của rất nhiều nữ sinh, nhưng Kai chẳng chút bận tâm, ngó lo những ngươi
đó.
- Để cho Kimiko đi một mình như thế có ổn
không?_ Yuki hỏi.
- Ai mà đụng vào bà đó là vào viện như chơi đó
chị._ Kai cười tinh nghịch.
- Cũng phải ha._ Yuki cười hùa theo.
Lúc đó, tại một nơi khác là
một cô gái vô cùng dễ thương đang thong thả tản bộ:
- Át.... xì, không biết đứa nào
nó nói xấu mình thế nhỉ, nguyền rủa đứa đó sống không yên._Kimiko thầm rủa.
" Bíp.... bíp."
Bỗng từ đâu xuất
hiện một chiếc xe moto lao với tốc độ " bình thường" tiến thẳng đến chỗ Kimiko
đang đứng khiến cho cô không kịp né.
" Kít.................." chiếc xe đành phải phanh gấp
trước mặt Kimiko và người chủ chiếc xe đó bực quá hòa rồ hét ầm lên.
- CÔ ĐIÊN À, SAO..........._ Người con trai đó bỏ
lửng câu nói và nhìn kĩ lại dung mạo của Kimiko và thưa vâng hình như đây là lần đầu tiên tên này nhìn thấy mỹ nữ hay sao nên đứng hình vài dây và sau đó lại đột ngột
hét lên "AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA.................."





