Có Con Chim Sơn Ca FULL

Chương 43: Chương 43

Đây là lần đầu tiên Chu Dư An nghe thấy Chung Phất SÆ¡ khen ai đó dá "… thương đấy, còn dùng tá" " “bạn nhá" â€ tình thương mến thương như thế ná "¯a. Cậu không khá" i há "i: “Dá" … thương nhất là dá "… thương như nào ạ? ” Chung Phất SÆ¡ đáp: “Dá" … thương giá "‘ng em đó. ” Chu Dư An đá"  mặt, xấu há "• cúi đầu, dá" ¥i trán vào ngá "±c Chung Phất SÆ¡, thì thầm vá" ›i anh: “Em hâm má "™ em trai anh lắm ý, em có thá" ƒ gặp cậu ấy không ạ? ” Chung Phất SÆ¡ đưa tay khẽ mÆ¡n trá "›n tóc cậu, thay vì trả lá" i, anh lại há "i: “Hâm má" ™ gì thế? ” “Hâm má "™ vì có má" ™t ngưá "i anh trai như anh, nếu em mà có anh trai như anh thì tá" ‘t biết bao! ” Cậu nói xong lại thấy không đúng, bèn lắc đầu liên há "“i, “Không không không, so vá" ›i anh trai, em càng muá "‘n có má" ™t ngưá "i bạn trai như anh hÆ¡n! ” Suy cho cùng có anh trai thì cÅ©ng sẽ có chá" ‹ dâu, cậu chá "‰ muá" ‘n má "™t mình đá" ™c chiếm Chung Phất SÆ¡ thôi. Cậu đã không thấy ná "—i mất mát thoáng hiá" ‡n trong mắt Chung Phất SÆ¡, nói tiếp: “Nhắc đến anh trai má "›i nhá" ›, tá "‘i qua tá" ± nhiên em mÆ¡ má "™t giấc rất thá" ±c luôn, như là đã trải qua thật rá "“i ý. Trong mÆ¡ em cả má" ™t anh bá "‹ nhá" ‘t vào má "™t cái lá" “ng tá "‘i thui, em không biết anh ấy là ai nhưng em dá" ±a dẠ"m anh ấy lắm. Em thì sá" £ quá nên khóc, thế là anh ấy quẹt má "™t que diêm xong bảo sẽ đưa em vá"  nhà, sau đó…” Nói đến đây bá "—ng sá" ±ng lại, Chu Dư An nhá "› ra rá" “i, hôm qua cậu mÆ¡ giấc mÆ¡ này là á "Ÿ Đưá" ng Hoàng, hình như là bá "‹ ai đưa vào phòng. Lúc đầu tá" ‰nh lại thì thấy trá "i tá" ‘i thui, cậu sá "£ quá đến đau âm á" ‰ cả ngá "±c, và “giấc mơ” này đã xuất hiá" ‡n trong đầu cậu vào chính lúc ấy. “Sau đó thì sao? ” Giá "ng Chung Phất SÆ¡ cất lên kéo cậu thoát khá" i dòng suy nghÄ©. Cậu nhấc mắt nhìn, phát hiá "‡n ánh mắt Chung Phất SÆ¡ nhìn cậu có mấy phần nôn nóng. “Sau đó… không biết là ai đã đón em vá"  nhÃ. Còn anh ấy thì bá "‹ bá"  lại lá "“ng, lúc đi em thấy anh ấy cá" © nhìn em mãi, nhìn em. ” Chu Dư An á "§ rÅ© cúi gằm mặt, mang theo chút giá" ng mÅ©i, nói: “Tuy chá "‰ là mÆ¡ thôi, nhưng chá" ‰ cần nghÄ© đến cảnh đó là em lại rất đau lòng. Cái lá "“ng đó tá" ‘i thui, chắc anh ấy sá "£ lắm. Thật tiếc em đã không đưa đưá" £c anh ấy vá " nhà, chắc chắn anh ấy sẽ trách em. ” Cậu đã gặp nhiá" u ác má "™ng, nhưng giấc mÆ¡ này khiến cậu thấy buá" “n và đau lòng đến khó hiá "ƒu. Thá" © khiến cậu ấn tưá "£ng nhất trong giấc mÆ¡ là ánh mắt mà anh ấy nhìn cậu, tuy cậu không thấy rõ, nhưng chẳng hiá" ƒu sao há "… nghÄ© tá" ›i là trái tim cậu lại nhá "©c nhói. “Anh ấy sẽ không trách em đâu. ” Chung Phất SÆ¡ bá" —ng nhiên nói ra câu này. Chu Dư An kinh ngạc ngẩng đầu, Chung Phất SÆ¡ đang nhìn cậu, ánh mắt ná "“ng đưá" £m cảm xúc, nặng ná " nhìn khiến cậu không hiá" ƒu. “Sao anh biết? ” Chu Dư An há "i, chá" £t thấy đôi mắt Chung Phất SÆ¡ hình như hÆ¡i á "­ng há" “ng. Vá "" a đá "‹nh há" i anh sao thế, Chung Phất SÆ¡ đã quay mặt đi, khàn giá "ng nói: “Em có thá" ƒ vá " nhà, nhất đá" ‹nh anh ấy sẽ rất vui má "" ng. ” PhẠ"u thuật xong cÆ¡ thá" ƒ vẠ"n còn rất yếu, Chu Dư An chẳng mấy đã ngá" § thiếp đi. Chung Phất SÆ¡ ngá "“i lại bên giưá" ng, chăm chú ngắm Chu Dư An đang an yên say ngá "§. Khoảnh khắc Chu Dư An há" i vá " em trai anh, ngay lúc ấy anh chá" £t dâng lên má "™t suy nghÄ© bá" ‘c đá "“ng. Anh rất muá" ‘n nói vá "›i cậu, rằng cậu chính là bạn nhá"  đáng yêu nhất trên đá "i này cá" §a anh. Nhưng đến tận bây giá ", cậu váº" n không biết rằng mình còn có má "™t ngưá" i anh trai, thậm chí cậu còn quên mất đá "©a “con trai” cá" §a giúp viá "‡c tá" "ng sá" ‘ng trên gác xép nhà mình, ngưá "i luôn dõi mắt nhìn cậu, trông cậu dần lá" ›n lên, lặng lẽ đuá "•i theo cậu nhưng không dám lại gần. Cậu không biết má" ‘i quan há "‡ phá" ©c tạp giá "¯a há" , không biết đoạn quá khá "© chẳng mấy dá" … chá "‹u cách đặng hai mươi năm, lại càng không biết anh phải cần bao nhiêu dÅ©ng khí má" ›i dám ôm lấy cậu má "™t lần ná" ¯a. Cả đêm qua anh ngá "“i lặng bên giưá" ng bá "‡nh cá" §a Chu Dư An, trăn trá "Ÿ đau khá" • vì má "™t quyết đá" ‹nh, gần như thá "©c trắng cả đêm. Ká" ³ thá "±c mấy ngày qua chẳng có đêm nào anh có thá" ƒ yên giấc, cho dù đang ngá "§ rá" “i, cÅ©ng sẽ bá "‹ giấc mÆ¡ đánh thá" ©c. Chá "‰ là giấc má" ™ng đã không còn là ác má "™ng xưa giá"  ná "¯a, mà trá" Ÿ thành tiếng khóc nấc cá "§a Chu Dư An, là đôi mắt ngấn lá" ‡ nhìn anh, là tá "" ng câu nghẹn ngào khẽ há "i: “Còn em thì sao? ” Anh lại phải bắt đầu dùng lại thuá" ‘c ngá "§ vào ban đêm, ban ngày thì ném mình vào guá" “ng quay công viá "‡c. Cả ngày láº" n đêm đá "u không đưá" £c an á "•n, gần như biến mình tá" " ngưá" i sá "‘ng sá"  sá " thành ngưá" i hấp há "‘i. Ngặt ná" —i cưá "ng đá" ™ công viá "‡c dù có cao đến mấy cÅ©ng chẳng làm nên trò trá" ‘ng gì. Anh vẠ"n sẽ nán lại giưá" ng sá "‘ 42 lúc đi kiá" ƒm tra phòng, vẠ"n sẽ vô thá" ©c ngưá "›c mắt lặng nhìn vá"  hàng ghế chá " ngoài phòng khám, váº" n sẽ vô thá "©c đá" ©ng bên ngoài văn phòng khoa ngoại lá "“ng ngá" ±c đá "ƒ xem ngưá" i có ghé đến hay không… Nhá "¯ng ká" · niá "‡m ẩn giấu trong tá" "ng ngóc ngách cá" §a bá "‡nh viá" ‡n như má "™t nhà tù vô hình, khiến ngưá" i ta khó lòng cất bưá "›c. Giá" ‘ng như kết thúc má "™t giấc chiêm bao ngắn ngá" §i, anh bá "‹ buá" ™c phải tá "‰nh dậy và mang theo gánh nặng bưá" ›c vá " phía trưá" ›c. Anh cá "©ng rắn lá" ™t sá "± má" m mại đã bén rá "… nÆ¡i đáy lòng, mặc cho máu tươi chảy đầm đìa, giá" ‘ng như hai mươi năm trưá "›c, hai ngưá" i lại quay vá " đôi ngả xa lạ, duyên phận chia lìa. Nhưng tất thảy nhá" ¯ng điá "u này, đã hoàn toàn sá" ¥p đá "• vào đêm qua. Khi anh nhìn thấy Chu Dư An nằm im trên bàn pháº" u thuật, nhìn thấy bá "n há"  suýt thì vÄ©nh viá "…n xa lìa, khoảnh khắc ấy, bao lùi bưá" ›c, bao nhẠ"n nhá" ‹n đã thành công dã tràng, hết thảy kiên trì giả tạo mà lý trí xây lên đã ầm ầm sá "¥p xuá" ‘ng. Đến lúc ấy anh má "›i biết rằng, có ká" · niá "‡m cả đá" i này sẽ không thá "ƒ quên đi, có ngưá" i cả kiếp này cÅ©ng không thá "ƒ nào dá" ©t bá ". Anh bần thần ngá" “i suy nghÄ© cả đêm, đến khi tia nắng ban mai đầu tiên ló rạng rá "i vào căn phòng tá" ‘i, anh đã đưa ra quyết đá "‹nh cho cuá" ™c đá "i này cá" §a mình. Cuá "™c đá" i có đưá "£c mấy lần hai mươi năm, anh đã đánh mất và đau khá" • hai mươi năm rá "“i, nhá" ¯ng tháng năm còn lại cá "§a sinh má" ‡nh, anh không muá "‘n ngưá" i quan trá "ng nhất trong cõi đá" i này cá "§a anh sẽ sá" ‘ng á "Ÿ má" ™t nÆ¡i mà anh không nhìn đưá "£c thấy. “Phất SÆ¡! ” Chung Phất SÆ¡ hoàn há" “n, Chu Dư An chau mày như gặp ác má "™ng, liên tá" ¥c gá "i tên anh. Anh nắm lấy bàn tay Chu Dư An, cúi ngưá" i đặt lên bàn tay cậu má "™t ná" ¥ hôn. ———— Trong cuá "™c đá" i coi đau đá "›n là káº" thù cá "§a mình, Chu Dư An chưa bao giá"  cảm thấy nằm viá "‡n lại hạnh phúc đến nhưá" ng này. Chung Phất SÆ¡ tạm thá "i chưa cần đi làm, cả ngày đá" u á "Ÿ bên vá" ›i cậu. Do tay phải cậu bá "‹ thương nên Chung Phất SÆ¡ không cho cậu làm gì cả, phá" ¥c vá "¥ cậu tá" " A đến Z, đến cả cái kẹo cÅ©ng phải bóc vá"  xong má "›i đút vào miá" ‡ng cậu. “Cá "­a sá" • đá "‘i diá" ‡n có ngưá "i! Giết nó! ” “Á bom đến! Chạy chạy anh Æ¡i! ” “Oa, đưá" £c cá "§a nó, tá" ‘i nay ăn gà rá "“i! Ngưá" i yêu em đá "‰nh cá" §a chóp luôn! ” Chu Dư An dá "±a ná" ­a ngưá "i vào lòng Chung Phất SÆ¡, chá" c ngón trá " trái vào màn hình, chá" ¥p lại màn hình chiến thắng PUBG. Vì không chá "‹u ná" •i buá "“n chán, vá" ›i cả bất lá "±c không chÆ¡i đưá" £c game vá "›i cái tay tàn cá" §a mình, nên cậu đã bảo Chung Phất SÆ¡ chÆ¡i game giúp cậu. Vá "‘n cậu đá" ‹nh làm quân sư quạt mo chá "‰ Chung Phất SÆ¡ chÆ¡i, ai dè Chung Phất SÆ¡ má" ›i chÆ¡i ba bá "‘n ván đã quen tay, còn giúp cậu ăn gà[1] mấy lần. [1] Ăn gà tá" ©c chiến thắng trong má "™t ván PUBG, khi thắng màn hình sẽ hiá" ‡n chá "¯ “Chicken chicken winner” nên Tàu má" ›i gá "i là ăn gà nha các ông. Cậu tính bảo Chung Phất SÆ¡ chÆ¡i thêm ván ná" ¯a, song thấy Chung Phất SÆ¡ đã tắt di đá "™ng rá" “i bá " xuá" ‘ng giưá "ng, kế đó ôm lấy cậu, ghé tai cậu há" i: “Tá "‘i nay muá" ‘n ăn gì? ” Chu Dư An cảm thấy bên tai ngưa ngá "©a, bèn dá" ¥i ngưá "i trong lòng Chung Phất SÆ¡, kết quả là eo bá" —ng bá "‹ véo nhẹ cái. Cậu ngẩng lên dá" ±a đầu vào vai Chung Phất SÆ¡, ra chiá "u nghÄ© ngá" £i. “á "ªm, em muá" ‘n ăn gà. ” “… ChÆ¡i thế đá "§ rá" “i, mắt phải nghá "‰ ngÆ¡i. ” Chung Phất SÆ¡ bảo má" ™t cách nghiêm túc. Chu Dư An nghe thế thì buá "“n cưá" i quá, cưá "i đến rung cả bả vai, rá" “i xong, đá "¥ng ngay vào vết thương trên ngá" ±c, vui quá hóa đau kêu lên tiếng, nhăn hết mặt mày: “Em muá "‘n ăn gà thật mà, con gà mà xòe ra hai cái cánh ý. ” Chung Phất SÆ¡ buông cậu ra, vén áo kiá" ƒm tra băng gạc, cau mày nói: “Má "›i tăng thêm giảm đau, váº" n đau sao em? ” Chu Dư An yêu cá "±c ká" ³ cái dáng vẠ" lo lắng cho cậu như này cá" §a Chung Phất SÆ¡, vì thế cá "‘ ý gật đầu bảo: “Đau lắm ạ, nhưng anh hôn em má" ™t cái là hết ngay. ” Chung Phất SÆ¡ thá "Ÿ dài, hôm nay Chu Dư An đã dùng lý do tráº" con này đá "ƒ đòi anh hôn ba, bá" ‘n lần rá "“i. Anh biết Chu Dư An váº" n ít nhiá "u lắng lo vá"  má "‘i quan há" ‡ cá "§a cả hai lúc này. Nhưng anh cÅ©ng không há"  mất kiên nhẠ"n vá" ›i cậu, vẠ"n cúi ngưá" i nâng cằm cậu lên rá "“i đặt xuá" ‘ng má "™t ná" ¥ hôn. Chu Dư An vá "‘n tưá" Ÿng rằng Chung Phất SÆ¡ sẽ hôn phá "›t như mấy lần trưá" ›c, chá "© không ngá"  ná "¥ hôn lần này lại là má" ™t ná "¥ hôn sâu và dài. Cậu bá" ‹ buá "™c phải ngẩng đầu, môi lưá" ¡i đưá "£c dá" ‹u dàng mút mát tá "‰ mẩn, má" i nÆ¡i nhạy cảm trong khoang miá "‡ng cậu đá" u bá "‹ lưá" ›t qua trêu chá "c. Cậu không kìm đưá" £c túm chặt lấy ga trải giưá "ng, hàng mi dài khẽ run run. Lúc đưá" £c thả ra thì khóe mắt cậu đã ưá "›t át đá"  bá "" ng, thá "Ÿ há" •n hà há "•n há" ƒn, còn Chung Phất SÆ¡ thì trông vẠ"n thế. Cậu không khá" i thầm oán căn bá "‡nh mà cậu mắc phải, hÆ¡i má" ™t tí là lại há "¥t hÆ¡i, quá là ảnh hưá" Ÿng đến hiá "‡u suất hôn cá" §a cậu luôn. Đương lúc cậu âm thầm trách mình thì nghe thấy Chung Phất SÆ¡ bá "—ng há" i cậu: “Tá "± trông mình đến lúc anh quay lại đưá" £c chá "©? ” Chu Dư An ngá" › ra, nhìn thấy ná "¥ cưá" i trêu chá "c trong mắt Chung Phất SÆ¡ thì má" ›i phản á "©ng lại, nhất thá" i cả ngưá "i đá"  bá "" ng như tôm luá "™c. Cậu hÆ¡i cong lưng, khẽ gật đầu, nhẹ giá" ng á "" m tiếng. Chung Phất SÆ¡ ra ngoài lâu lắm rá "“i mà nhiá" ‡t đá "™ trên mặt cậu váº" n chưa tan hoàn toàn, cậu bèn vá "— nhẹ vào má mình cái, ép bản thân phải tá" ‰nh táo lại đá "ƒ suy nghÄ© vá"  lá "±a chá" n mà Chung Phất SÆ¡ há "i cậu ban sáng. ———– Chung Phất SÆ¡ ra ngoài bá" ‡nh viá "‡n mua bá" ¯a tá "‘i cho Chu Dư An thì tình cá"  gặp Tá "‘ng Đá" ‹ch Tân. Cả hai vẠ"n chưa gặp lại nhau ká" ƒ tá "" lúc kết thúc tư vấn đến giá ". Tá" ‘ng Đá "‹ch Tân há" i han Chung Phất SÆ¡ tình hình dạo này, và biết đưá "£c chuyá" ‡n hai ngưá "i đã quay lại vá" ›i nhau. “Anh chắc chắn? Nhưng không phải hai ngưá "i là…” Tá" ‘ng Đá "‹ch Tân ngó quanh bá" ‘n phía, dùng khẩu hình nói vá "›i Chung Phất SÆ¡, “Anh em ruá" ™t à? ” Chung Phất SÆ¡ mua má "™t phần cháo gà, nói váº" thản nhiên, “Tôi cÅ©ng tá "" ng đau đầu vá " vấn đá"  này, nhưng giá " thấy nó không còn quan trá" ng ná "¯a rá" “i. ” Tá "‘ng Đá" ‹ch Tân vẠ"n không sao hoàn há" “n lại đưá "£c. Thá" ±c tình gã chá "‰ là ngưá" i ngoài cuá "™c, không nói đưá" £c bên trong là đúng hay sai, chá "‰ có thá" ƒ cảm thán vận má "‡nh vô thưá" ng. Thay vào đó, Chung Phất SÆ¡ đá "™t nhiên há" i gã: “Bác sÄ© Tá "‘ng, nếu má" ™t ngưá "i phải má" ™t cú sá "‘c tâm lý khi má" ›i còn nhá ", liá" ‡u có thá "ƒ bá" ‹ mất đi má "™t đoạn ký á" ©c không? ” Tá "‘ng Đá" ‹ch Tân ngá "› ra, nhanh chóng nhận ra Chung Phất SÆ¡ có thá" ƒ đang há "i vá"  Chu Dư An, bèn trả lá "i: “Quả thá" ±c có trưá "ng há" £p như này. Tâm lý trẠ" nhá"  rất yếu á "›t, nếu phải chá" ‹u má "™t cú sá" ‘c lá "›n thì rất có thá" ƒ sẽ mất má "™t cách có chá" n lá "c nhá" ¯ng ký á "©c mà chúng không muá" ‘n nhá "›, trưá" ng há "£p tuá" •i quá nhá " thì còn có thá" ƒ quên hết. ” Gã khá "±ng phút chá" ‘c, rá "“i nói tiếp: “Nhưng cÅ©ng có thá" ƒ sẽ nhá "› ra nếu phải chá" ‹u cú sá "‘c tương tá" ±. ” Chung Phất SÆ¡ lẳng lặng nghe. Anh tá "" biá "‡t Tá" ‘ng Đá "‹ch Tân rá" “i quay vá " bá" ‡nh viá "‡n, má" Ÿ cá "­a phòng, thấy Chu Dư An đang ngá" “i thá "" ngưá "i trên giưá" ng. Vá "" a thấy anh vào, đôi mắt cậu phút chá "‘c bá" "ng sáng, lúm đá" “ng điếu bên khóe miá "‡ng lằn sâu, nhoáº" n má "™t ná" ¥ cưá "i thuần khiết. “Phất SÆ¡, anh vá"  rá "“i! ” Lúc nhìn thấy khuôn mặt tươi cưá" i cá "§a Chu Dư An, Chung Phất SÆ¡ đã thầm nghÄ©, thật may là cậu đã không nhá" › ra. Há "“i á" ©c thá "‘ng khá" • như thế, anh thà rằng đá "ƒ cậu quên anh đi, còn hÆ¡n bắt cậu phải nhá" › lại. Nhá "¯ng quá khá" © nặng ná " ấy, má" ‘i quan há "‡ không đưá" £c thiên hạ bao dung ấy, hãy đá "ƒ má" ™t mình anh gánh chá "‹u. Cho dù sau này Chu Dư An có biết hay không, liá" ‡u có hận anh hay không, anh cÅ©ng sẽ không há "‘i hận vì quyết đá" ‹nh ngày hôm nay. – Hết chương 43 –.

Truyện khác cùng thể loại