Có Con Chim Sơn Ca FULL

Chương 37: Chương 37

“Tên cÅ© cá "§a em có vấn đá"  gì à? ” Chu Dư An nhìn ánh mắt phá "©c tạp cá" §a Tá "‘ng Đá" ‹ch Tân, đôi mắt đá " bá" "ng tá"  vẠ" khó hiá" ƒu. “Không… không có gì. Tại ngày trưá "›c anh nhá" › mang máng nghe ai ká "ƒ ý nên hÆ¡i tò mò. ” Tá" ‘ng Đá "‹ch Tân cá" ‘ dằn cảm xúc há "—n loạn trong lòng. Là má" ™t bác sÄ© tâm lý, gã tuyá "‡t đá" ‘i không đưá "£c tiết lá" ™ chuyá "‡n riêng tư cá" §a bá "‡nh nhân. Song khi nhìn Chu Dư An đau khá" • chẳng hay biết gì thế này, gã lại cảm thấy rất mâu thuẠ"n. CÅ©ng may hai ngưá" i há " bên nhau chưa đưá" £c bao lâu, có lẽ Chu Dư An sẽ sá "›m quên đưá" £c má "‘i tình chá" ›m qua này thôi. Còn Chung Phất SÆ¡, e rằng sẽ lại rÆ¡i vào tình trạng ban đầu, thậm chí còn nghiêm trá "ng hÆ¡n. Huá" ‘ng chi, hai anh em cùng mẹ khác cha thì làm sao đến đưá "£c vá" ›i nhau? Lá "±a chá" n chia tay cá "§a Chung Phất SÆ¡ âu cÅ©ng là kết quả tá" ‘t nhất cho cả hai lúc này. Tá "‘ng Đá" ‹ch Tân vá "" a tính khuyên giải Chu Dư An, đã nghe thấy cậu thá "‘t nhiên há" i: “Anh Tiá "ƒu Tân, có phải Phất SÆ¡ có vết thương lòng hay bá" ‡nh tâm lý gì không anh? ” “Hả? Sao cưng lại há "i thế? ” Tá" ‘ng Đá "‹ch Tân thấy hÆ¡i ngạc nhiên trưá" ›c sá "± bén nhạy bất ngá"  cá "§a Chu Dư An. Chu Dư An nhìn tách cà phê trên bàn, hai bên má hãy đá" ng giá "t lá" ‡ chưa khô, nhưng vẠ" mặt đã dần bÄ©nh tÄ©nh lại, cậu bảo: “Giá"  bình tÄ©nh suy nghÄ© lại, tuy lúc đó mẹ em chá "­i anh ấy cÅ©ng quá đáng, nhưng vá" ›i tính cách cá "§a Phất SÆ¡, chắc chắn sẽ không… quyết tuyá" ‡t muá "‘n chia tay vá" ›i em như này. ” Cậu ngưá "›c mắt lên nhìn Tá" ‘ng Đá "‹ch Tân, ngá" "ng giây lát, nói tiếp: “Trá" " phi… anh ấy có chấn thương tâm lý, xong lại bá" ‹ mẹ em kích thích. Vá "›i cả anh ấy cÅ©ng má" i anh làm tư vấn tâm lý, chắc có liên quan đến chuyá "‡n này. Anh nói cho em biết đưá" £c không ạ? ” Nói đến ná "­a câu sau, ánh mắt cậu đã dâng trào sá" ± khao khát. Tá "‘ng Đá" ‹ch Tân thá "Ÿ dài, nói lấp lá" ­ng: “Anh không nói cho cưng đưá "£c, anh chá" ‰ có thá "ƒ khuyên cưng hãy tá" " bá"  cuá "™c tình này thôi, tá" ‘t hÆ¡n cho cả cưng và cả anh ấy. ” Nghe giá "ng điá" ‡u cá "§a Tá" ‘ng Đá "‹ch Tân, Chu Dư An càng thêm chắc vá" ›i suy đoán cá "§a mình. Cậu lắc đầu bảo: “Không, em sẽ không bao giá"  tá "" bá ". Nếu bây giá"  anh ấy đang đau khá "•, mà em lại bá"  anh ấy, rá "i xa anh ấy thì anh ấy sẽ càng đau khá" • hÆ¡n ná "¯a. Em là bạn trai cá" §a anh ấy, em không nên á "Ÿ bên anh ấy đá" ƒ làm anh ấy vui vẠ" hÆ¡n sao? ” Tá" ‘ng Đá "‹ch Tân kinh ngạc nhìn Chu Dư An. Gã vá" ‘n tưá "Ÿng rằng vá" ›i tính cách cá "§a Chu Dư An, cậu sẽ cáu giận buá" “n bá "±c má" ™t trận, sau đó sẽ quên má "‘i tình này. Nhưng không ngá"  cậu lại nghÄ© như thế. “Nhưng… nếu anh ấy thấy cưng lại càng không vui thì sao? ” Tá "‘ng Đá" ‹ch Tân nghÄ© nếu giá " Chung Phất SÆ¡ gặp Chu Dư An, chắc sẽ chá" ‰ nhá "› đến nhá" ¯ng ký á "©c tá" “i tá "‡ trong quá khá" © mà thôi. Chu Dư An trá "£n to hai mắt, có váº" khó hiá "ƒu rằng sao Tá" ‘ng Đá "‹ch Tân lại nói thế, song ánh mắt cậu váº" n kiên đá "‹nh kèm theo váº" tá "± tin thuần khiết, “Lúc bá" n em bên nhau, anh ấy luôn rất vui vẠ". Cho dù hiá" ‡n tại anh ấy nhìn thấy em có không vui đi ná "¯a thì em váº" n sẽ cá "‘ gắng, chá" © không phải là dá "… dàng bá"  cuá "™c. ” Lòng dạ Tá" ‘ng Đá "‹ch Tân không rõ mùi vá" ‹ gì, nhất thá "i không biết Chu Dư An như thế là tá" ‘t hay dá "Ÿ ná" ¯a. Nhưng suy cho cùng gã cÅ©ng chá "‰ là ngưá" i ngoài cuá "™c, không có tư cách can thiá" ‡p quá nhiá "u, chá" ‰ có thá "ƒ thá" ±c lòng chúc phúc cho đôi anh em này. ———- Chu Dư An tạm biá "‡t Tá" ‘ng Đá "‹ch Tân rá" “i rá "i khá" i quán cà phê, bấy giá " tâm trạng cậu đã khác hoàn toàn lúc trưá" ›c. Cậu không ngá "" ng nhá "› lại trạng thái cá" §a Chung Phất SÆ¡ tá "‘i qua và tá" ‘i nay, càng nghÄ© lại càng cảm thấy có vấn đá ". Cậu không biết Chung Phất SÆ¡ đã phải trải qua nhá" ¯ng gì, nhưng cậu muá "‘n vưá" £t qua quá khá "© ấy cùng anh. NghÄ© vậy, cậu bèn vá" — má mình, xá "‘c tinh thần chạy vá"  khu chung cư nÆ¡i cậu và Chung Phất SÆ¡ đang sá "‘ng, má" ™t mạch chạy đến trưá "›c cá" ­a nhà anh. Khuôn mặt á "­ng đá"  cá "§a cậu đã nhá" … nhại má "“ hôi, không đá" £i lấy lại hÆ¡i đã cuá "‘ng cuá" “ng bấm chuông cá "­a, đá" “ng thá "i giÆ¡ tay che lại mắt mèo. Cậu sá" £ Chung Phất SÆ¡ thấy cậu sẽ không má "Ÿ cá" ­a. Lần nhấn thá "© ba, cuá" ‘i cùng cánh cá "­a cÅ©ng bật má" Ÿ. Hình như Chung Phất SÆ¡ má "›i tắm xong vì đang mặc đá" “ ngá "§, mái tóc ưá" ›t rưá "£t, vá" "a thấy cậu đã lập tá" ©c sầm ánh mắt. Trưá "›c khi Chung Phất SÆ¡ đóng sập cá" ­a, Chu Dư An đã nhanh tay vói vào khe cá "­a, hÆ¡i hất cằm, thá" Ÿ há "•n há" ƒn nói: “Em chá "‰ muá" ‘n nói vá "›i anh là em váº" n rất thích rất thích anh, nên anh không đuá "•i em đi đưá" £c đâu. Anh đi đâu em sẽ theo đó, anh á "Ÿ đâu em sẽ á" Ÿ ngay nhà bên cạnh anh. Dù sao lúc trưá "›c cÅ©ng cua anh má" ™t lần rá "“i, em không ngại cua anh lần ná" ¯a đâu! ” Cậu nhìn thẳng vào mắt anh mà hùng há "“n tuyên bá" ‘, khóe miá "‡ng hÆ¡i nhếch, khóe mắt váº" n hoe đá " vì khóc, lúc này đây đã má" Ÿ to tròn xoe. Ấy nhưng cái lưng thẳng tắp và hàng mi dài khẽ run vẠ"n lá" ™ ra tâm trạng thấp thá "m cá" §a cậu. Chung Phất SÆ¡ bất đá "™ng, im lặng má" ™t lúc rá "“i cất chất giá" ng lạnh lẽo bảo cậu: “Chu Dư An, cậu làm vậy cÅ©ng chẳng có ý nghÄ©a gì đâu. ” Chu Dư An siết chặt nắm tay, nghiêng đầu nói vẠ" kiên đá" ‹nh: “Thích má "™t ngưá" i cần ý nghÄ©a gì chá "©? Anh đã trao em cái thích, em nhất đá" ‹nh sẽ không trả lại nó cho anh. Tương tá "±, em cÅ©ng đã trao anh cái thích rá" “i, anh cÅ©ng không đưá "£c vá" ©t bá " nó. ” Cậu gắng gưá" £ng nhoẠ"n cưá" i, khóe miá "‡ng ló ra hai lúm đá" “ng điếu. Cậu nhìn anh ngưá "i yêu đã thay đá" •i chá "‰ sau má" ™t đêm chẳng rõ lý do cá "§a mình, ánh mắt khẽ rung đá" ™ng mà kiên đá "‹nh. Chung Phất SÆ¡ nhắm mắt lại, anh không muá" ‘n đá "‘i diá" ‡n vá "›i ná" ¥ cưá "i ngây thÆ¡ đưá" £c vun đắp bá "Ÿi cưng chiá" u và chưa va vấp cá "§a ngưá" i đá "‘i diá" ‡n. Đó vá "‘n là sá" ± tá "“n tại mà anh yêu thương và trân trá" ng nhất, song giá " đây anh lại chá" ‰ thấy mình sao ná "±c cưá" i. Tá "" lần đầu tiên nghe đưá "£c ngưá" i ta gá "i biá" ‡t danh cá "§a Chu Dư An, tá" " lần gặp Minh Nghiên á" Ÿ dưá "›i chung cư, hay nhìn thấy há" ™p kẹo đá " trong nhà cá" §a cậu, anh đã phải nên hoài nghi rá "“i… Trần đá" i nào có nhiá "u sá" ± trùng há "£p đến thế, ấy nhưng anh lại không chá" ‹u, vẠ"n luôn tá" ± lá "" a mình dá "‘i ngưá" i. Mãi cho đến khi tận mắt chá "©ng kiến ​​sá" ± thật, anh má "›i giật mình tá" ‰nh má "™ng. Anh là má" ™t kẠ" váº" n luôn đá "™c bưá" ›c trong đêm đen vô tận, dần dần buông bá " ná" —i khát vá "ng vá" ›i ánh sáng và niá "m hy vá" ng mà anh vẠ"n hằng giá" ¯ vá "¯ng. Khoảnh khắc tất thảy vá" ¡ tan tành và sá "¥p đá" • đã bắn ra nhá "¯ng mảnh vá" ¡ sắc nhá "n cá" ©a thẳng vào trái tim anh, há "‡t như nó đã tá" "ng làm cách đặng hai mươi năm. Sá" ‘ phận đã má "Ÿ ra cho anh má" ™t trò đùa lá "›n nhất trần đá" i, mà câu “thích” anh ná "£ Chu Gia Lạc hai mươi năm trưá" ›c, cuá "‘i cùng anh cÅ©ng đã trả đưá" £c cho cậu theo má "™t cách hoang đưá" ng nhất. Nhưng anh sẽ quyết không tiếp tá "¥c vá" ›i cậu ná "¯a, nếu không chính mình sẽ hoàn toàn trá" Ÿ thành má "™t trò cưá" i. Anh nhìn ngưá "i váº" n cá "© tá" ± tin chẳng hay biết gì trưá "›c mặt, dùng chất giá" ng lãnh đạm nhất lên tiếng: “Chu Dư An, tôi nói lần cuá "‘i, giá" ¯a chúng ta không có bất cá "© khả năng nào ná" ¯a. Tá "" quá khá "© cho đến tương lai đá" u sẽ không có. ” Giá "ng điá" ‡u cá "§a anh chá" ©a chặt sá "± khẳng đá" ‹nh, như thá "ƒ không chá" ‰ nói vá "›i Chu Dư An, mà còn đang nhắc nhá" Ÿ chính mình. Chu Dư An sá "¯ng sá"  nhìn Chung Phất SÆ¡, rõ ràng nghe nhá "¯ng lá" i này thì ngưá "i nên đau lòng phải là cậu, nhưng cậu cảm thấy cảm xúc dâng nÆ¡i đáy mắt Chung Phất SÆ¡ còn thá" ‘ng khá "• hÆ¡n cậu nhiá" u. Cậu thu tay lại, chậm rãi lắc đầu, rành rá "t nói: “Dù gì anh cÅ©ng phải cho em má" ™t lý do chá "©, anh cá" © lấp lá "­ng vá" ©t bá " em như thế quá là vô trách nhiá" ‡m. Nếu lý do là vì không thích em thì em có thá "ƒ chấp nhận đưá" £c, nhưng chá "‰ mấy ngày trưá" ›c thôi anh còn nói thích em, chẳng lẽ má "›i má" ™t đêm anh đã thay lòng đá "•i dạ? Em không tin. ” Cậu hÆ¡i cúi đầu, song đôi mắt lại ngưá" ›c nhìn lên, nói vá "›i giá" ng điá "‡u đáng thương nhất có thá" ƒ: “Anh có thá "ƒ giận em, có thá" ƒ mắng em, nói lá "i khó nghe vá" ›i em, nhưng anh không thá "ƒ vô duyên vô cá" › mà đuá "•i em đi đưá" £c. Trá "" phi bây giá " anh nói anh không thích em, anh ghét em, thì em sẽ rá" i đi và không bao giá " đến tìm anh ná" ¯a. ” Cậu nhìn Chung Phất SÆ¡ bằng ánh mắt không sá "£ hãi, như thá" ƒ tin chắc rằng anh sẽ không thá "" a nhận rằng anh ghét mình. Ấy nhưng trái tim cậu lại thít chặt, căng thẳng đến ná "—i hÆ¡i thá" Ÿ cÅ©ng bắt đầu gấp gáp. Nghe vậy, Chung Phất SÆ¡ siết chặt tay nắm cá "­a đến gá" “ rõ khá "›p xương, cá" • há "ng đau rát, như thá" ƒ bá "‹ cát khô bá" ‹t kín. Hận và yêu, quá khá "© và hiá" ‡n tại, cùng vá "›i nhìn nhận nhau qua vô vàn khoảnh khắc, đan xen vưá" ›ng mắc, không phân rõ nặng nhẹ, không nói rõ cạn sâu. Sá "± im lặng khó tả chen vào giá" ¯a hai ngưá "i, tá" ±a cÆ¡n mưa mùa hạ, ngá "™t ngạt ẩm ưá" ›t khiến ngưá "i ta há" ‘t hoảng. Cá "— sá" ©c mạnh kiên cưá "ng chá" ‘ng đá "¡ trong lòng Chu Dư An cÅ©ng dần dà tiêu tán, hàng mi cậu run rẩy rá" § xuá "‘ng, lòng bàn tay nhá" ›p nháp má "“ hôi. Cậu bắt đầu há" ‘i hận vì sao lại phải nói ra lá "i như thế. Nếu Chung Phất SÆ¡ thật sá" ± sẽ nói không thích cậu, ghét cậu, thì cậu sẽ không còn đưá "ng lui ná" ¯a. Ngay khi cậu đá "‹nh rút lại câu nói ấy, cậu đã nghe thấy Chung Phất SÆ¡ khàn giá" ng bảo: “Tôi không thá "ƒ thích cậu đưá" £c. ” Này là sao? Chu Dư An mù tá "‹t nâng mắt nhìn, thế nhưng cánh cá" ­a trưá "›c mặt đã đóng lại, ngăn cản tầm mắt cá" §a cậu. Không thá "ƒ thích cậu, rá" ‘t cuá "™c là thích hay không thích? Cậu đá" ©ng ngẩn ngÆ¡ trưá "›c cá" ­a há "“i lâu mà váº" n chưa đá "‹nh thần lại đưá" £c. Chu Dư An lÆ¡ đá "…nh quay lại nhà mình. Cậu phát hiá" ‡n có má "™t ngá" n núi cao đá "™t nhiên chắn ngang giá" ¯a cậu và Chung Phất SÆ¡, nó tá "± nhiên xuất hiá" ‡n rá "“i đá" ©ng lá "" ng lá "¯ng đấy, mà Chung Phất SÆ¡ lại không chá" ‹u nói ra khúc mắc trong lòng mình cho cậu nghe. Nhưng cậu tuyá "‡t đá" ‘i sẽ không bá " cuá" ™c đâu. Đó là ngưá "i yêu mà khó khăn lắm cậu má" ›i tìm đưá "£c, sao có thá" ƒ dá "… dàng buông tay chá" ©? Tất nhiên là phải nắm cho thật chắc rá "“i! Cậu đang suy nghÄ© kế hoạch “Tán Chung Phất SÆ¡ ver 2” thì tiếng chuông cá" ­a thình lình vang lên. Cậu giật thót mình, lao ra nhòm qua mắt mèo, có điá "u, ngưá" i mà cậu nhìn thấy lại là Minh Nghiên vá "›i váº" mặt tá "©c giận tá" ™t đá "‰nh. Cậu thá" Ÿ dài, cÅ©ng thá "" a biết nếu mình không má "Ÿ cá" ­a, chắc chắn mẹ cậu sẽ làm loạn ngay bên ngoài, không chá "" ng còn kinh đá "™ng đến cả Chung Phất SÆ¡, thế là đành phải má" Ÿ cá "­a. Minh Nghiên ná" ‡n giày cao gót bưá "›c vào, chẳng buá" “n thay dép mà lùng sá "¥c căn nhà tìm ngưá" i. Chu Dư An biết bà đang tìm ai, đành ngá "“i xuá" ‘ng sofa mặc ká "‡ bà. Minh Nghiên tìm má" ™t vòng rá "“i quay lại phòng khách, nhìn lom lom Chu Dư An, thẳng thá" "ng chất vấn: “Tôi cá" © tưá "Ÿng anh á" Ÿ lại thành phá "‘ Văn Hoa là đá" ƒ khá "Ÿi nghiá" ‡p vá "›i Tá" " Hành, không ngá"  là đá "ƒ vá" ¥ng trá "™m vá" ›i đàn ông. Anh có biết nếu đá "ƒ bá" ‘ anh biết thì sẽ thế nào không?! ” Chu Dư An nói vá "›i váº" chết lặng: “Biết thì biết thôi, con yêu đương bình thưá "ng, sai á" Ÿ chá "— nào? ” Đá" ‘i vá "›i viá" ‡c đá "™ng má" ™t tí lại lôi Chu Thá "‹nh Nam ra đe cá" §a Minh Nghiên, cậu đã sá "›m vô cảm rá" “i. Minh Nghiên tá "©c giận ấn huyá" ‡t thái dương, cay nghiá "‡t nói: “Quan há" ‡ vá "›i má" ™t thằng con trai mà mày còn dám nói lý. Cái thằng kia cÅ©ng nào phải hạng tá "‘t lành gì cho cam, cha mẹ không có, khó trách vô liêm sá" ‰ như thế. ” Chu Dư An đá "©ng bật dậy, trong mắt đã bá" ‘c lá "­a: “Ai cho mẹ điá" u tra anh ấy? ” Minh Nghiên cưá "i khẩy: “Cần tôi phải điá" u tra? Thằng nhóc há " Ngô đã ká" ƒ rõ ngá "n ngành cho tôi rá" “i. Má "™t thằng không biết tá" " đâu chui ra, mưá" i hai năm trưá "›c thì dá" ¥ anh uá "‘ng rưá" £u thay nó, giá " thì đá" ™t nhiên đến tìm anh, ai biết có phải có ý đá "“ đen tá" ‘i gì không?! ” Đây quả thá "±c là đá" •i trắng thay đen! Chu Dư An giận quá hóa cưá "i: “Đấy là con tá" ± nguyá "‡n uá" ‘ng thay anh ấy, Ngô Hạo VÅ© nói mà mẹ cÅ©ng tin! ” Minh Nghiên càng cau chặt hàng mày: “Tá "± nguyá" ‡n? Khi ấy anh má "›i bao nhiêu mà đã bá" ‹ lá "" a thành cái dạng đấy, anh bảo tôi phải tin là nó không có ý đá "“ khác kiá" ƒu gì? ” Chu Dư An biết thành kiến ​​cá "§a Minh Nghiên vô lý đùng đùng kinh khá" §ng, song cậu cÅ©ng chẳng buá "“n phản bác, chá" ‰ nói: “Anh ấy là ngưá "i thế nào con là ngưá" i rõ nhất, không cần mẹ nhá "c lòng. ” Sau khi trưá" Ÿng thành thì cậu đã ít cãi lá "i Minh Nghiên hÆ¡n, giá"  nói thẳng thá "" ng như kia, đơn giản là hoàn toàn chá "c giận Minh Nghiên. Bà quăng túi xuá" ‘ng bàn, giá "ng điá" ‡u vang lên sắc bén: “Tôi không cần lo lắng? Anh có biết đá "ƒ đi đến đưá" £c ngày hôm nay tôi đã phải trả giá thế nào không, còn không phải là vì anh? ” Nói đến đây, đôi mắt bà bá "—ng hoe đá" , “Tôi không giá "‘ng phu nhân nhà khác, tất cả nhá" ¯ng gì có đưá "£c ngày hôm nay đá" u phải bạt mạng má "›i giành đưá" £c lấy. Tôi cho anh hoàn cảnh tá "‘t nhất, nuông chiá" u anh tá "" bé cho đến lá "›n, giá"  lại bá "‹ anh làm cho tá" ©c chết thế này. Anh muá "‘n tôi phải nghÄ© như nào? ” Chu Dư An lặng thinh, há" “i lâu sau má "›i lên tiếng, giá" ng điá "‡u cá" ©ng rắn: “Nhưng con có cuá "™c sá" ‘ng cá "§a chính mình, mẹ cÅ©ng không thá" ƒ quản con cả đá "i đưá" £c. ” Minh Nghiên hít sâu mấy hÆ¡i, “Ngay bây giá ", anh vá"  ngay thành phá "‘ Trạch Nam cho tôi, đi công ty bá" ‘ anh làm viá "‡c, không đưá" £c á "Ÿ lại đây ná" ¯a! ” Chu Dư An siết chặt bàn tay, không kiá "m chế đưá" £c cÆ¡n giận cá "§a mình ná" ¯a, lá "›n tiếng cãi lại: “Tại sao con phải làm thế? Con cÅ©ng hai mấy tuá" •i rá "“i, con thích ai con á" Ÿ bên ai mặc ká "‡ con, mẹ dá" ±a vào đâu bắt con phải làm thế? ” Cậu đã ngoan ngoãn nghe lá "i biết bao nhiêu năm, phần lá" ›n quyết đá "‹nh trong đá" i cậu đá "u là do bá" ‘ mẹ quyết đá "‹nh, không có ná" ­a phần cho cậu xía vào. Đến giá " khi mà đã trưá" Ÿng thành, cậu vẠ"n cá" © bá "‹ kiá" ƒm soát như thế. Cậu không muá "‘n tiếp tá" ¥c làm đá "©a con ngoan đá" ƒ mẹ cậu khoe mẽ cho thiên hạ ná "¯a! “Dá" ±a vào tất cả nhá "¯ng gì cá" §a anh đá "u là tôi và bá" ‘ anh cho anh! Anh á "Ÿ đây thuê nhà nuôi đàn ông, còn không phải tiêu bằng tiá" n cá "§a tôi?! ” Giá" ng Minh Nghiên cất lên the thé. Sắc mặt Chu Dư An thoáng chá "‘c trầm xuá" ‘ng, cậu nhìn mẹ tá "©c đến mặt mÅ©i đá"  gay, lạnh lùng nói: “Vậy mẹ hãy cầm vá " đi, con không cần, con có thá" ƒ tá "± làm viá" ‡c nuôi sá "‘ng bản thân! ” Cậu vá" ‘n chẳng há " mê luyến vá" ›i cuá "™c sá" ‘ng xa hoa giàu có, tiá "n nhiá" u hay ít đá "‘i vá" ›i cậu cÅ©ng chẳng có gì khác biá "‡t. Nếu có thá" ƒ sá "‘ng tá" ± do, cậu hoàn toàn có thá "ƒ tá" " bá"  tất thảy nhá "¯ng vật ngoài thân ấy. Minh Nghiên tá" ©c giận giÆ¡ tay chá "‰ thẳng mặt cậu, nói mấy tiếng “đưá" £c, đưá "£c, đưá" £c”. Tếng giày cao gót nặng ná " gõ xuá" ‘ng sàn, bà vÆ¡ lấy túi xách trên bàn rá "“i lao ra ngoài. Nhìn cánh cá" ­a đóng sập lại, Chu Dư An má "i má" ‡t thả mình xuá "‘ng sofa, nhưng lòng thì thư thái hÆ¡n bao giá"  hết. Cuá "‘i cùng cậu cÅ©ng có thá" ƒ yên tâm mạnh dạn theo đuá "•i Chung Phất SÆ¡ rá" “i. – Hết chương 37 –.

Truyện khác cùng thể loại