Cận cute, cận đáng yêu
Chương 12: Lời tuyên thề của hoàng trúc linh
Nó lê từng bước nặng nhọc lên phòng rồi ngả người trên chiếc giường êm ái. Mặt nó đỏ bừng hai tay bấu chặt miếng ra dưới thân. Nhắm mắt, nó khẽ hồi tưởng lại cái cảnh vừa mới xảy ra ở trường!!!
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Đang ôm chặt lấy bảo bối của mình thì đột nhiên nó cảm nhận được ánh mắt của mọi người xung quanh. Mở mắt ra...!!!
Ôi, mệ ơi. Người mà nó đang ôm không phải bảo bối của nó mà là thằng tuấn. Đã dậy mọi người xung quanh còn nhìn nó bằng ánh mắt kiểu như... trên người nó có bom nguyên tử vậy a. Biết bị lố rồi nó cố gắng đẩy cái thằng bảo bối kia ra, khổ nổi dính còn hơn keo. Người ta thì đứng nhìn chằm chằm còn thằng tuấn thì đóng giả thằn lằn treo trên ngươfi nó. Hết cách, nó xách theo thằng tuấn ra sau trường. Phịch nó thừa lúc thằng tuấn đang hiêu hiêu ngủ quẳng hắn xuống đất như bao cát. Mắt mỏ to trừng trừng hắn.
- nè, nổi điên hở? Sao tự nhiên kêu tôi bằng mẹ?
- thì... cũng bởi... con là bảo bối của mẹ mà.
Chớp chớp đôi mắt đầy nước tuấn nói mà không để ý. Cái mặt của nó đã đen như đít nồi. Bảo bối cái quần què, lúc đó là do nó đang chìm đắm dư âm còn sót lại trong giấc mơ làm mẹ của nó. Bây giờ nó tẩn cái người trước mặt một trận quá đi mất. Lượng sát khí không hề nhỏ, hoàng tuấn dường như đáng hơi được mùi nguy hiểm liền xách cặp bỏ chạy. Lúc nó ngước lên tìm kiếm đối bị cáo thì thấy hắn đã chổng mông bỏ chạy tám đời rồi. Lấy giọng hết cỡ nó rống:
- TRỊNH HOÀNG TUẤN, CẬU GIỎI LẮM.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Quay về với hiện tại.
Khẽ động đôi hàng mi, nó mở hai mắt thật to. Được rồi, nó phải lập tuyên thề trả thù, mối thù này không trả nó không không phải là hoàng trúc linh. TÔI, HOÀNG TRÚC LINH, XIN THỀ TỪ NAY SẼ KHÔNG ĐỂ HẮN, TRỊNH HOÀNG TUẤN, CÓ ĐƯỢC CUỘC SỐNG BÌNH YÊN, LỜI TUYÊN THỀ CÓ HIỆU LỰC BẮT ĐẦU TỪ HÔM NAY.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Chap dài mỏi cả tay @.@. Coi như thay cho lời xin lỗi của tg vì đã bắt các ngài đợi lâu. Yêo yêo ^^. ♡ Đăng bởi: admin






