Cận cute, cận đáng yêu
Chương 10: Ừ , mẹ ở đây .
Liếc qua, liếc lại, cái mặt nó nhăn nhúm như giẻ lau nhà. Nó là nó mệt lắm rồi nha. Quỳ đã đành giờ xuống căn tin đồ ăn cũng hết sạch. Méo vui tý nào. Ăn thì cũng phải nhân nhượng cho nhau chớ, đằng này... một cọng rau cũng không còn. Cũng may là có thằng tuấn, hắc hắc, có thằng đó nhịn đói chung cũng không tệ. Nó nghĩ mà cười thầm, quay sang tuấn, định bụng nói vài câu cho bỏ ghét thì thấy tuấn, ôi... nằm như chó giữ nhà. Giờ mà nói có khi tuấn nổi cơn dại gặm chân nó như gặm đùi gà thì chết.
- tuấn, đói lắm hở?
- ừ sáng ăn ít lắm.
Nghe giọng tuấn yểu xìu như sắp ngất tự nhiên nó lại thấy thương hại. Và ma xui quỷ khiến làm sao, phần trăm người tốt trong nó nổi dậy. Chạy đi bỏ lại hai chữ đợi tý nó leo tường ra ngoài, năm phút sau thì như con điên đầu tóc rối mù, mồ hôi nhễ nhại xách trên tay ổ bánh mì đứng trước mặt tuấn. Xé 2/3 ổ bánh mì cho tuấn, nó khóc ròng... T. T. Cũng muốn mua 2 ổ lắm chớ, mà ngặt nỗi... còn có 10. 000d, mua mọe gì nữa.
- hức hức, mẹ ơi...
Cái gì? Thằng tuấn không bị điên nó không lấy tiền nhá. Tự nhiên ôm nó, còn kêu mẹ ơi. Cố hết sức đẩy tuấn ra. Đột nhiên... 1 giọt... rồi 2 giọt thấm ướt vai áo nó. Tuấn cảm động lắm từ nhỏ tuấn đã thiếu đi tình yêu thương của mẹ. Ngoài ba mình ra chưa từng có ai quan tâm cậu như vậy. Nó lặng thinh không biết nói gì. Vì một miếng bánh mì mà chảy nước mắt cay đắng... thằng khùng.
Thôi vậy, bây giờ hắn đang buồn, nó cũng không muốn chọc gì hắn. Đành để hắn ôm một lát cũng không sao, sau này trả giá cũng chẳng muộn. Tuấn thút thít một hồi liền quay ra nhìn miếng bánh mì trong tay rồi lại ụp mặt vào vai nó gọi mẹ... (=..=). Nó tạm thời đang sa mạc lời với tuấn. ~.~
- mẹ ơi, sao mẹ bỏ con đi dậy?
- mẹ biết con nhớ mẹ lắm không?
- mẹ ơi!
Nhìn tuấn bằng ánh mắt thông cảm, thôi thì coi như nó làm tốt tích đức cho con cháu vậy, khẽ đưa tay xoa đầu tuấn nó nói giọng dịu dàng,:
- ừ, mẹ ở đây. Đăng bởi: admin






