Bí mật thiên địa
Chương 153: quang minh thánh tử và yêu thiên vương giằng co
Bốn phía ngọn núi lớn đang tụ tập mấy ngàn người, không chỉ con người còn có yêu.
Chia hướng nam bắc giằng co.
Phía nam toàn là tu giả, người dẫn đầu chính là Quang Minh thánh tử quý khí bất phàm. Sau lưng Quang Minh thánh tử có bốn ngàn tu giả, biểu tình cực kỳ nghiêm túc.
Phía bắc là yêu tộc, người dẫn đầu là Yêu Thiên Vương ngạo khí tận trời. Sau lưng Yêu Thiên Vương có tám đại yêu hình người, có khoảng bốn ngàn yêu vương. Sói, rắn, gấu, báo, cái gì cần có đều có, tất cả đều là khí thế nhiếp người.
Quang Minh thánh tử, Yêu Thiên Vương, thực lực hai bên không ai bước vào đoạn chính giữa.
Có lẽ đã bước vào rồi, hiện tại không ai vào.
Yêu Thiên Vương đối đầu với Quang Minh thánh tử, hai người dẫn đầu lạnh lùng liếc nhau, giương cung bạt kiếm, như tùy thời khai chiến.
Tiêu Phong bỗng nhiên xuất hiện khiến không khí hai bên căng thẳng tạm thả lỏng.
Ánh mắt mọi người cùng tập trung vào Tiêu Phong, trong biểu tình của Yêu Thiên Vương lóe tia ngoài ý muốn.
Quang Minh thánh tử con ngươi co rút, bất ngờ nhìn Tiêu Phong.
Ngụy Ngã ở một bên biến sắc mặt la lên:
- Tiêu Phong, ngươi còn chưa chết?
Hiển nhiên tin tức Huyết Ma Tiêu Phong không truyền tới đây, có lẽ người đi cùng hắn không đến đây.
Tiêu Phong nhìn Ngụy Ngã, lộ nụ cười lạnh nói:
- Ngụy minh chủ, toàn tông truy sát, thật là mất cả gốc lẫn lãi a!
Ngụy Ngã lạnh lùng nói:
- Hừ! Tiểu tử ngươi mệnh lớn, còn sống đi tới đây được. Nhưng ngày lành của ngươi đã kết thúc!
Dứt lời, Ngụy Ngã siết nắm tay, như định ra tay đánh chết Tiêu Phong.
Trong đám người đột nhiên có một thanh âm thanh thuý Vang lên truyền đến:
- Tiêu Phong!
Một ánh sáng tím hướng chớp mắt hướng Tiêu Phong vọt tới rồi chợt như phân vân cách Tiêu Phong một đoạn liền dừng lại. Người đến chính là Tử Tử. Sau khi nghe tin Tiêu Phong gặp nạn đã vội vàng không ngại nguy hiểm lao vào Phong Yêu Sơn một mình tìm Tiêu Phong.
Sau giây phút ngỡ ngàng Tiêu Phong sửng sốt nhìn Tử Tử nói:
- Tử Tử?? Sao nàng lại đến đây.
Tử Tử thu lại tâm tình kích động khẽ nhỏ giọng:
- Là ta lo sợ an nguy của chàng.
Tiêu Phong ánh mắt loé lên tia cảm động khẽ đưa tay:
- Nàng qua đây.
Tử Tử chần chờ một chút rồi tiến lại gần Tiêu Phong.
Sau một hồi trùng phùng của hai người, không khí xung quanh liền phát sinh biến hoá.
- Tử Cô nương ở vô ưu thành.
- Bà nội nó! Mau lùi xa.
- Tại sao nữ sao chổi này lại xuất hiện ở đây...
Một cảnh gà bay chó chạy toán loạn, tất nhiên sự bá đạo nổi tiếng cửa Tử cô nương người người đều biết. Tiêu Phong có chút hơi ngoài ý muốn nhìn một lượt, không biết có nên cười hay khóc.
Ngụy Ngã liền thu hồi chưởng tâm thần phức tạp nhìn Tiêu Phong và Tử Tử.
Màn lúc này lại một tiếng nói Vang lên:
- Tiêu huynh, sao bây giờ ngươi mới tới?
Trong sơn phong đám tu giả đứng có một người đàn ông mặc nho bào nhanh chóng bước ra.
Mọi người nghi hoặc.
- A?
Tiêu Phong nhíu mày nói:
- Ngươi tới trước?
Mộ Dung Phụng cười nói:
- Đương nhiên, ta biết bay còn ngươi đi hai chân, chắc chắn ta nhanh hơn ngươi.
Tiêu Phong cười hỏi:
- Vậy bà lão kia đâu?
Mộ Dung Phụng mặt cứng đờ.
- A!
Ngụy Ngã lạnh giọng hỏi:
- Ngươi là ai?
Mộ Dung Phụng đứng bên cạnh Tiêu Phong, nhìn Ngụy Ngã, nói:
- Tại hạ là đại nho của Cự Lộc thư viện Mộ Dung Phụng, xin chào các vị đạo hữu!
Xung quanh vang tiếng kêu kinh ngạc:
- Cự Lộc Thư Viện?
Ngụy Ngã cũng nhíu mày nói:
- Cự Lộc thư viện?
Ngụy Ngã quát:
- Hừ! Ngươi nói ngươi là đại nho của Cự Lộc thư viện thì sẽ là đại nho sao? Tại sao ta chưa từng nghe nói về ngươi?
Xui sẻo cô nương đã là một vật cản lớn bây giờ lại thêm một Cự Lộc thư viện là một ngọn núi lớn, nếu lấy ra thì Ngụy Ngã thật không tiện xuống tay với Tiêu Phong.
Mộ Dung Phụng nói với Thiên Lãng Tiên Sinh:
- Thiên Lãng tiểu tử, nói cho hắn ta là ai đi!
Mộ Dung Phụng lên tiếng, mọi người cùng nhìn hướng Thiên Lãng Tiên Sinh. Rất nhiều người biết Thiên Lãng Tiên Sinh vốn là Đại công tử của Cự Lộc thư viện.
Thiên Lãng Tiên Sinh cười khổ nói:
- Kính chào Mộ Dung tiên sinh! Mộ Dung tiên sinh đúng là đại nho của Cự Lộc thư viện!
Ngụy Ngã biến sắc mặt:
- A?
Mộ Dung Phụng cao giọng quát:
- Có nghe thấy không? Còn vô lễ với ta thì chính là tuyên chiến cùng Cự Lộc thư viện ta!
Ngụy Ngã mặt cứng đờ.
Quang Minh thánh tử nhìn chằm chằm Mộ Dung Phụng, cười lạnh nói:
- Mộ Dung Phụng? Ngươi tới làm gì? Ngươi muốn đại biểu Cự Lộc thư viện tranh với ta sao?
Quang Minh thánh tử vừa mở miệng thì xung quanh yên tĩnh lại.
Mộ Dung Phụng biến sắc mặt, sau đó nở nụ cười nói:
- Làm gì có, ta nào dám tranh với Quang Minh thánh tử? Ta chỉ đi ngang qua đây, nhìn xem, nhìn xem thôi, các ngươi tiếp tục đi!
Nhìn biểu tình nịnh nọt của Mộ Dung Phụng, Quang Minh thánh tử lộ vẻ vừa lòng.
Quang Minh thánh tử lại nhìn hướng Yêu Thiên Vương.
Yêu Thiên Vương cười lạnh nhìn lại Quang Minh thánh tử.
Yêu Thiên Vương thản nhiên nói:
- Quang Minh, yêu tộc ta đã qua một vòng, bây giờ đến lượt các ngươi.
Quang Minh thánh tử nét mặt sa sầm.
Tiêu Phong hỏi Mộ Dung Phụng:
- Đó là có ý gì?
Mộ Dung Phụng nhỏ giọng giải thích rằng:
- Lúc trước ngươi đến chậm nên không biết, phía trước yêu tộc đã đi vào một vòng, kết quả tử thương hơn phân nửa!
- A?
Mộ Dung Phụng nói:
- Nghe nói chỗ này phát sinh đại biến hóa, khác hẳn với ban đầu. Trong phong ấn có chí bảo, chỉ có phá phòng ngự tầng ngoài này mới lấy được. Bởi vậy đến giờ này Yêu Thiên Vương, Quang Minh thánh tử chưa ra tay. Thấy kết giới màu lam trên đỉnh đoạn sơn không?
Tiêu Phong nhìn kết giới trên đỉnh đoạn sơn, hắn biết rất rõ, kiếp trước hắn mở tiên nhân huyệt đã trải qua sự tàn khốc của kết giới đó, không biết bao nhiêu người đổ máu chết chóc mới mò ra con đường.
Mộ Dung Phụng giải thích rằng:
- Kết giới lam còn gọi là lĩnh vực của chư tiên, chỉ cần đi vào thì tu vi bị phong ấn, trừ sức mạnh cơ thể ra không sử dụng được pháp lực nào. Đây là vì sao Quang Minh thánh tử, Yêu Thiên Vương không dám tùy tiện bước vào.
- Ừm!
Mộ Dung Phụng lòng còn sợ hãi nói:
- Trên đỉnh đoạn sơn có một trăm lẻ tám cửa, chỉ một cánh cửa đi thông bên trong phong ấn, nhưng đến bây giờ không ai tìm ra là cái nào. Một trăm lẻ tám cửa, chỉ duy nhất một cái là chính xác, cái khác toàn là truyền tống môn, truyền tống không trung, bị thiên lôi oanh tạc. Ngươi không biết đâu, đợt trước một đống yêu thú liều mình xông vào, kết quả truyền tống lên trời, mây đen dày đặc, thiên lôi đánh xuống ầm ầm. Chỉ có hai yêu thú còn sống, mấy tên khác đều thành bột phấn.
Tiêu Phong gật đầu, nói:
- Ừm!
Tử Tử một bên nói:
- Tiêu Phong! Nơi đây hung hiểm vạn phần. Chàng đã hoá nguy thành an. Tuy nhiên ta nghĩ nên trở ra tránh nơi thị phi phân tranh này thì vẫn hơn.
Tiêu Phong thầm thở ra. Giống như nhau, giống như kiếp trước mở ra tiên nhân huyệt. Tiêu Phong còn biết phòng ngự vẫn đang vận chuyển, mặt ngoài một trăm lẻ tám cửa không nhìn ra cái gì, bên trong không ngừng biến đổi. Chính là nói lối vào duy nhất mỗi giây mỗi phút khác nhau.
Kiếp trước Tiêu Phong hy sinh vô số tướng sĩ mới đúc ra kết luận, đương nhiên hắn sẽ không nói cho ai biết. Hắn gật đầu trấn an Tử Tử:
- Nàng yên tâm! Ta tự khắc có tính toán.
Tử Tử liền ngoan ngoãn đứng cạnh.
Mộ Dung Phụng lại tiếp tục giải thích
- Thật ra mới rồi còn đỡ, chủ yếu là người trong suốt trên đài cao. Có thấy không? Người trong suốt do gió tụ thành, là hắn chủ trì lĩnh vực của chư tiên, một khi có ai xâm nhập, phong nhẫn của hắn sẽ như lốc xoáy cắt mạng kẻ xâm nhập. Hắn mới là tử thần!
Tiêu Phong hỏi:
- Đã có mấy đợt thăm dò rồi?
Mộ Dung Phụng lắc đầu, nói:
- Không biết, nhưng lúc ta tới là khi yêu thú xâm nhập.
Tiêu Phong nhìn đoạn sơn chính giữa, tim đập nhanh.
Lăng Tuyết không xuất hiện, Tiêu Phong tập trung vào tiên nhân huyệt.
Kiếp trước khi Tiêu Phong mở tiên nhân huyệt, bảo bối bên trong quý giá trời long đất lở. Lần này thấy phần mộ tương tự, vì từng có kinh nghiệm nên Tiêu Phong biết mọi cơ quan bên trong.
Nếu chỉ một mình Tiêu Phong thì có thể công khai tiến vào sâu bên trong.
Nhưng kiếp này tu vi của Tiêu Phong quá thấp, ở trước mặt nhiều người làm sao lấy được chí bảo bên trong? Huống chi bên ngoài còn có một phong thủy sư làm chim sẻ chờ.
Trong lúc này, Quang Minh thánh tử liếc mặt đám người một vòng.






