Anna

Chương 6: Anna

Chương 6: Phải lòng ai đó Editor: Bonnie Đã có vài ngày Anna không đến xem du trình chơi bóng rổ, cuộc gọi theo thông lệ mỗi ngày cô cũng đều tìm cớ trốn tránh. Không có cách nào để tỏ ra không có việc gì, chỉ có thể dùng cách này làm cho mình bình tĩnh hơn. Kế hoạch hẹn chủ nhật đi chơi, cũng bị Anna từ chối luôn. Giờ phút này, cô trốn trong phòng mình, trong đầu không tự chủ mà lặp đi lặp lại hai đoạn hôn môi kia. Á á á á á á á á có thể không xuất hiện nữa hay không! "Cốc cốc --" "Anna?" Là bà Trần   "Du Trình đến nhà chúng ta, nó nói tới rủ con đi chơi, đang chờ ở cửa đó." ... Cái gì?!!! Anna nhảy dựng lên, mở cửa phòng: "Mẹ, mẹ nói ai?" "Du Trình á." Bà Trần cười trêu ghẹo lại như có thâm ý, "Con đang cùng thằng nhóc nhà họ Du yêu đương hả?" "Mẹ!" "Chẳng lẽ mẹ nói sai rồi hả?" Anna cúi đầu, hai tay bất an đặt trước người, không biết nên mở miệng giải thích thế nào. Là đang yêu đương sao? Cũng đúng, nhưng mà là giả. Nhưng mà dáng vẻ này rơi vào trong mắt bà Trần lại giống như cô gái đang ngại ngùng, "Cái này thì có gì mà xấu hổ, thay quần áo nhanh lên, mẹ đi xuống trước để trò chuyện với Du Trình mấy câu." "Không cần! Ách, ý con là, không cần thay quần áo," Anna chụp lấy túi trên bàn học, "Mẹ, con đi đây!" Anna chạy một hơi ra tới cửa nhà họ Liễu. Du Trình một chân chống xuống đất, còn chân kia thì giẫm lên xe đạp, bình tĩnh chờ cô. Cô tức giận đứng lại trước mặt cậu: "Sao cậu không nói trước một tiếng đã đến đây rồi!" "Bởi vì em không nghe điện thoại mà." "Vậy thì cậu cũng không thể cứ vậy mà tới nhà tôi chứ!" "Vì sao?" "Cậu nói xem tại sao?" "Tôi không biết." Anna càng tức giận, sao cậu có thể bình tĩnh nói ra những lời này được chứ? Cô đưa mắt trừng cậu: "Chúng ta là yêu đương giả, tối nay đã bị mẹ tôi phát hiện thì chuyện chia tay phải xử lý thế nào được!" "Trước hết chúng ta giải quyết một vấn đề." "Cậu nói đi!" Du Trình lấy một lá thư từ trong balo ra, màu hồng nhạt, còn đính một đóa hoa, đưa cho cô. Anna khó tin há miệng thở dốc, "Này, sao nó lại nằm trên tay cậu?" "Tôi đã lấy lá thư lại, giải quyết xong lá thư, chúng ta không cần giả bộ yêu đương nữa.    -- Cho nên ý của cậu là muốn kết thúc sao?   Anna có chút không biết làm sao mà chớp chớp mắt, cô có chút bối rối, cũng có chút khổ sở khó có thể phát hiện.   " Cho nên, không cần giả yêu đương, chúng ta thật lòng nói chuyện yêu đương đi, Anna. "   " Cái, cái gì? "   " Em đã nghe rồi. "   Anna cảm thấy lời của Du Trình còn làm cô ngạc nhiên hơn cả lá thư trên tay cậu: " Vì, vì sao thế? "   Du Trình có chút bất đắc dĩ nở nụ cười, " Em nói xem tại sao? "   " Làm sao tôi biết được... "   " Tôi muốn cùng em đi học, mỗi ngày đều muốn gọi điện thoại cho em, muốn ở bên cạnh em dù là việc gì cũng vậy, rất nhiều việc trước kia không muốn đều muốn làm thử với em một lần, muốn hôn em, muốn ôm em, em nói xem là tại sao? "   " ... " Mặt Anna không cách nào khống chế được độ nóng, trái tim nhảy bang bang.   Du Trình vẫn tiếp tục nói: " Anna, anh thích em, muốn cùng em yêu đương. "   " Tôi... "   " Nếu em không đồng ý, anh sẽ hôn em ở trước mặt dì. "   " !!! "   Anna nắm chặt lá thư trong tay Du Trình, ngồi xuống ghế sau xe đạp, hai tay không do dự ôm lấy em anh, nhưng mà giọng nói run rẩy đã tiết lộ sự lo lắng và ngại ngùng của cô.   " Đi mau! "   " Anh dẫn em đi đâu? "   " Nhà anh. "   Giọng Anna cao vút lên: " Vì sao lại đến nhà anh? "   " Anh không muốn trả lời những câu hỏi đã biết câu trả lời mà vẫn cố hỏi. "   " Này! "   Du Trình không cách nào khống chế được nụ cười, từng trận rung động từ tấm lưng dày rộng của cậu truyền đến trên mặt Anna, cũng vì thế mà tim Anna cũng rung động theo.   " Bởi vì muốn cùng em đơn độc ở cùng một chỗ. "   Đến trước cửa nhà, Du Trình quăng xe đạp đi, kéo Anna lên lầu hai đi về phía phòng cậu.   " Dù sao nhà anh em cũng từng đến rồi, không cần phải đi xem đâu. "  ...   " Nhưng chắc chắn là em chưa từng tới phòng anh. "   Phòng Du Trình không có gì đặc biệt, chẳng qua trên bàn có một hàng cúp thẳng tề và giấy chứng nhận thu hút sự chú ý của người khác.   Anna nhìn từng cái một, loại cúp nhiều nhất chính là các loại cúp về bóng rổ, có giấy chứng nhận và cúp về piano, còn có cả đấu kiếm!   Cô không khỏi tặng cho Du Trình một ánh mắt hâm mộ và khâm phục, " Không nghĩ tới anh lại giỏi như vậy nha. " Vừa quay đầu lại đã thấy Du Trình nhìn cô không chớp mắt, trong mắt có sự chờ mong và nóng bỏng mà cô không dám nhìn thẳng.   Du Trình tiến đến sát bên cô, hỏi: " Cho nên Anna, đáp án của em là gì? "   Trái tim vừa mới trở lại bình thường của Anna lại điên cuồng đập loạn xạ.   " Anh không biết sao? " Giọng nói khẽ run.   " Không biết. "   " ... Được ạ. " Vậy thì yêu đương đi.   Du Trình lại hỏi: " Anh có thể hôn em không? "   Lưng Anna dựa trên cửa tủ kính, hai gò má đỏ lên, gật gật đầu.   Du Trình cúi đầu, hôn lên môi cô như chuồn chuồn lướt nước: " Vậy, em thích anh không? "   Khoảng cách giữa bọn họ xa lắm cũng chỉ có vài cm, hơi thở ấm áp, cảm xúc mềm mại từ cánh môi, đều làm Anna thấy lo lắng trùng trùng.   Cảm giác này quá kỳ lạ rồi.   Đây có phải là hai người đều thích nhau không?   Anna không do dự nữa, cô nhướng mi, gật đầu khẳng định: " Thích. "   Một tay Du Trình ôm eo cô, một tay nâng ót cô, không còn rụt rè như lúc nãy, dán sát thân thể vào người cô, ngậm chặt cánh môi mềm của cô, liếm láp hàm răng, nhanh chóng tiến công chiếm đóng thành trì, dùng đầu lưỡi cuốn lấy lưỡi cô, nước bọt không ngừng tuôn ra, hôn nhau khó tách rời.   Mãi đến khi Anna không thở nổi đẩy đẩy cậu, mới khó khăn tách nhau ra.   Mặt Du Trình chôn vào hõm vai cô, hít một hơi thật sâu.   Anna vừa rồi thở hổn hển, giờ lại thấy khô nóng khó chịu, cảm giác xa lạ ập đến, làm cô nhịn không được quay đầu đi, muốn tránh thoát, nhưng Du Trình không cho cô cơ hội, Du Trình bắt đầu gặm phần da trắng mịn sau tai cô.   " Ngứa... " Anna từ chối, cắn cắn làn môi bị hôn đỏ bừng, nhịn không được bật cười lên tiếng.   " Trên lỗ tai em có một nốt ruồi nhỏ kìa. "   " Hửm, thật không, em không biết. "   " Thật đáng yêu. "   Du Trình ngậm chặt dái tai của cô, mút thật mạnh, mãi đến khi tai đỏ như muốn sung huyết, mới lưu luyến buông ra.   " Ừm...! "   So với sự tiếp xúc thân mật còn khó nhịn hơn, là khao khát với đối phương ở trong lòng mà không nói ra. Cảm giác sung sướng khó tả bao phủ, sự khô nóng cuốn đến, mà lại làm không biết chán.   Những chàng trai cô gái trong thời kỳ trưởng thành, tràn ngập tò mò và hứng thú đối với tình dục. Chẳng qua chỉ những cái hôn đơn giản, cũng có thể khiến họ tốn cả một buổi chiều, ôm nhau và nụ hôn khó chia lìa.   Bọn họ từ lúc đầu là đứng hôn, biến thành ngồi hôn, hôn mãi, không biết đã đến trên giường lúc nào.   Anna treo trên cổ Du Trình, không biết mệt mà trao đổi nước bọt với Du Trình, hôn nhau không rời.   Một nụ hôn vừa dài vừa dính kết thúc, hai tay Du Trình đặt trên tai cô, bàn tay cậu vừa to vừa rộng, cánh tay rắn chắc tràn ngập đường nét thiếu niên, giọng nói vì thời gian dài không nói nên trở nên khàn khàn, ánh mắt sáng quắc: " Em có biết như thế nào là dâu tây không? "   Anna liếm môi dưới đang run rẩy, ý thức của cô vẫn còn chưa tỉnh lại từ trong những phút ý loạn tình mê, chỉ trả lời theo bản năng: " Là gì? "   " Anh dạy cho em. "   Bởi vì tư thế nằm ngửa, trong lúc hôn môi tay Du Trình cũng không rảnh rỗi, thân thể thiếu nữ mềm mại khiến người mê muội, chỉ có thể thông qua vuốt ve để giảm bớt sự khát vọng trong lòng.   Vì vậy quần áo Anna không còn bình yên dính trên người cô nữa, mà trên áo lộ ra một khoảng lớn da thịt mềm mịn nhẵn nhụi.   Xương quai xanh và bộ ngực đang phát dục kích thích Du Trình nhộn nhạo, cậu cúi đầu, một ngụm cắn lấy phần thịt mềm dưới xương quai xanh, dùng đầu lưỡi liếp láp, sau đó là hung hăng hút một cái.   Anna run rẩy, cảm giác khô nóng quét qua người cô, trong lòng có một sự tê dại, sự mềm nhũn đó khác hẳn khi răng môi hòa hợp.   Mãi đến khi Anna cảm thấy hơi đau phát ra âm thanh nức nở, Du Trình mới nhả ra, nhưng cậu không rời khỏi, hơi thở nóng bỏng vẫn phả vào ngực Anna như cũ, giống như đang muốn cái gì đó bình tĩnh lại.   Bầu không khí ái muội và dính dính vây lấy hai trái tim đang nhộn nhạo.   " Anh cứng rồi. "   " ... "   Tư thế Du Trình không đổi, cậu liếm một đường từ ngực cô, tạo ra một đường dài và hẹp nước bọt, đi tới khóe môi cô, cạy mở môi cô, hung ác hôn lên, mang theo tính công kích và xâm lược khó có thể bỏ qua.   Du Trình hôn Anna đủ mới xoay người nằm ngửa bên cạnh Anna, thở hổn hển.   Nhiệt độ trên người bỗng dưng biến mất, làm Anna có chút không quen và chút trống rỗng khó hiểu.   Đương nhiên cô biết vật đang cứng rắn trên chân cô là cái gì, cô đã từng học qua tiết giáo dục sức khỏe, cũng vì tò mò mà tìm kiếm tin tức về phương diện này, đã xem vài bộ phim, biết make love (làm t. ì. n. h) thì nên làm thế nào.   Anna có chút lo lắng lại có chút chờ mong, cô hỏi: " Chúng ta có làm không? "   Du Trình lại bị cô làm cho giật mình, khẽ cười nói: " Cô gái nhỏ, như vậy là không có rụt rè. "   " Này! "   " Không được, anh không muốn ngày đầu tiên chúng ta yêu nhau sẽ phải chết non, chưa kể chúng ta còn không có áo mưa. "   Vậy có áo mưa là có thể sao?   Anna muốn, nhưng cô sẽ không nói ra miệng, cô xấu hổ phản bác: " Em không có không rụt rè... "   Buổi tối Anna về đến nhà, tránh được sự tra hỏi của bà Trần, khóa cửa, vùi đầu vào trong chăn, nhịn không được cười ra tiếng.   Cô đối với lần đầu tiên yêu đương vô cùng chờ mong và háo hức, cũng có chút lo lắng. Khi cô vì xúc động mà hôn Du Trình, cùng với anh bắt đầu yêu đương giả, nhất định cô đã có chút thích anh.   Cô không biết Du Trình thích cô lúc nào, có phải là thích cô thật hay không, hay tại sao lại thích cô.   Nhưng đáp án cũng không quan trọng như vậy.   Quan trọng là..., Anna thích Du Trình.   Bọn họ yêu nhau rồi.   --   " Sao anh lại lấy thư về được? "   " Anh nói là em giận anh nên cố ý viết. "   " ... Anh ấy tin? "   " Không tin cũng phải tin, em thích anh, có thích cậu ta đâu. "   " Anh thế này là đang ghen sao? "   " Đúng vậy đó, bạn gái ơi. "   " ⁄(⁄  ⁄  ⁄ω⁄  ⁄  ⁄)⁄ "

Truyện khác cùng thể loại