10 năm chờ đợi anh
Chương 19: ôn cận thận
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo QuânAnh nói
- Bộ em ghét tôi thế à
- Không tôi không ghét anh...
Anh hớn hở
- Mà chỉ cực kì ghét anh!!!
Mặt anh tối thui, nói
- Chúng ta đi thôi!
Anh và cô lên một chiếc trực thăng, nó bay đến một ngọn núi nhỏ ở Trung Quốc. Cho trực thăng đến gần mặt đất rồi anh và cô nhảy từ trên xuống.
-Bùm! Tiếng nổ ngay khi cô và anh vừa tiếp đất. Anh vội ôm chặt cô nằm xuống đất. Cô mở mắt, nói
- Tay anh để ở đâu đấy
- Ừ... thì
Cô dùng chân đá anh thẳng lên cây.
- Em thật là quá đáng!!!
- Qua đáng từ nhỏ anh khour khen!
- Em...!
- Nè! Long Đản anh có biết tại sao cái trực thăng bị nổ không?
- Tôi nghĩ là do tên Ôn Cận Thần, hắn đã bom chúng ta
- Ồ! Anh cũng thông minh ra phết.
-Thế ý em là thường ngày tôi ngu lắm à!
- Đấy là anh tự nói nhé tôi đâu có nói đâu!
-Thôi! Tôi chằng rảnh cãi nhau với em nữa. Mà vừa nữa quả bom Ôn Cận Thần đánh gần đây nên chắc ông ta đứng ở gần đây. Cái tên này theo tôi biết là đồ lưu manh, mất dạy, biến thái đó nha!
Ôn Cận Thần đứng gần đó nghe mình bị phỉ báng mà đau lòng, lẩm bẩm
- Hai đứa nhóc khốn khiếp!


